Manh Nương Tam Quốc Diễn Nghĩa

Chương 1: Mang Theo Người Máy Xuyên Việt! + Chương 2: Loli Ngoan Ngoãn, Triệu Vân!


Vào tháng 6 năm 2011 sau công nguyên, nhà khoa học Tôn Vũ mới tròn mười tám tuổi đã nghiên cứu và chế tạo thành công người máy NM01. Đây là một loại người máy rất nhỏ, phải dùng kính hiển vi để có thể nhìn thấy. Dấu hiệu này đủ cho thấy máy móc chuẩn bị đi lên võ đài lịch sử. Tên tuổi của Tôn Vũ được truyền khắp mọi nơi, hắn trở thành người có khả năng chạm tay cũng có thể bỏng. (Đại ý là người đặc biệt, là VIP)

Vào ngày NM01 được sinh ra, bác sĩ chuẩn đoán Tôn Vũ mang một loại bệnh nan y. Lấy y học kỹ thuật đương thời, bệnh này không thể chữa khỏi, thậm chí tính mạng của hắn chỉ còn kéo dài được khoảng mười năm.

Tin tức này, đối với Tôn Vũ, đối với khoa học Trung Quốc, cũng như khoa học thế giới, quả thật là một tin tức kinh thiên phích lịch. Một nhân tài vĩ đại như vậy, lại mắc bệnh nan y mà chết sao?

(Kinh thiên phích lịch: Sét đánh động trời)

Phía Trung Quốc, sau khi tập hợp các chuyên gia cấp cao, đã cùng nhau quyết định sử dụng kỹ thuật ướp lạnh cơ thể để bảo vệ sinh mạng cho Tôn Vũ. Cho đến một ngày, họ có thể tìm ra được cách điều trị căn bệnh này mới đưa Tôn Vũ ra khỏi phòng ướp, lấy tài trí của Tôn Vũ, cho dù bao nhiều năm sau, chẳng lẽ không có đất dùng võ?

Tạm biệt cha mẹ mình, Tôn Vũ lẳng lặng tới phòng ướp lạnh của viện khoa học Bắc Kinh, là một nhà khoa học có lý trí, hắn biết mình phải ướp lạnh để bảo tồn sinh mạng.

Tuy rằng sau này, cuộc đời của hắn sẽ khó có thể gặp mặt cha mẹ một lần nữa nhưng chỉ cần trong lòng còn hình bóng của họ thì họ vẫn còn sống. Hi vọng mình sẽ sống sót, nhưng so với việc mình ngày càng yếu đi, đến mười năm sau sẽ qua đời ở trước mặt cha mẹ, quyết định này quả thật mang đến ít tổn thương hơn.

“Xì!” Vách phòng ướp lạnh phun ra rất nhiều khí lạnh, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống.

Tôn Vũ dùng chút sức lực cuối cùng để nói thầm: “NM01, ngươi cũng tiến vào trạng thái hôn mê đi, ở chỗ này không có ánh mặt trời, điện năng của ngươi sẽ hết rất nhanh.”

Lỗ tai Tôn Vũ nghe thấy một giọng nói rất nhỏ, như có như không, giọng nói này được tạo ra bởi âm thanh điện tử do chính tay hắn thiết lập khi nghiên cứu thành công người máy NM01: “Đã biết, chủ nhân! Bây giờ, NM01 chuyển sang trạng thái hôn mê, đến lúc chủ nhân tỉnh lại, NM01 sẽ dựa theo sự hoạt động từ nhịp tim của chủ nhân để tự khởi động.”

“Hẹn gặp lại, cha mẹ!” Tôn Vũ nhắm mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Khi ta mở mắt ra sẽ là năm bao nhiêu công nguyên? Ba ngàn năm? Bốn ngàn năm? Hay một vạn năm? “

—–o0o—–

Khi Tôn Vũ mở mắt ra một lần nữa, trên trời mưa rơi xuống lâm râm, hắn nằm dưới một cái hố đất, cơ thể trần truồng. May mà trên người Tôn Vũ có một đống vải dương xỉ nên hắn không bị khí lạnh làm tổn thương.

“Đây là năm bao nhiêu sau công nguyên?” Đây là điều đầu tiên Tôn Vũ nghĩ đến, hắn thấp giọng hỏi.

“Chủ nhân, ta cũng không biết.” Hôn mê đã lâu, NM01 mới kích hoạt lại nên nó cũng không biết được niên kỉ lúc bấy giờ: “Vì tiết kiệm điện năng nên ta đã ngắt hoạt động của đồng hồ trong cơ thể.”

Tôn Vũ cười khổ, rời khỏi hố đất, hắn ngẩng đầu nhìn bốn phía.

Vừa nhìn, trong lòng hắn rung động mạnh. Chỉ thấy, trước mắt hắn đều là núi rừng hoang sơ, nhiều đại thụ che trời và những thực vật cổ đại. Trên bình nguyên hướng Bắc có một toà thành rất lớn, đó là một toà thành cổ điển hình với tường thành ngăn nắp, trên đỉnh tường thành có mái chiến cách đang mở ra.

Cửa thành cũng âm trầm mười phần. Phía trên cửa thành lộ ra một tấm biển lớn, trên mặt biển viết hai chữ to, nhưng do quá xa, Tôn Vũ không rõ chữ viết trên đó là chữ gì.

“NM01! Mau xem hai chữ kia là chữ gì?” Tôn Vũ vội vàng la lên: “Còn nữa, phân tích thành cổ đó, để biết nó là kiến trúc thuộc niên đại nào? Ta cảm thấy nó rất quen mắt.”

NM01 bay khỏi lỗ tai của Tôn Vũ, ở trên không trung một lúc, sau đó quay về, vui vẻ báo lại: “Chủ Nhân, thành này có tên là “Bắc Bình”, phán đoán theo hình thức của tòa thành này thì chúng ta đang ở những năm cuối của thời đại Đông Hán.”

“Cái gì? Xuyên Việt?” Tôn Vũ kinh ngạc: “Không, điều đó là không có khả năng. Ta là nhà khoa học, ta không tin những hiện tượng phi tự nhiên mà khoa học không thể giải thích được!”

NM01 trả lời với giọng nói không chút cảm tình: “Chủ nhân, ta cũng là kết quả của khoa học, ta dùng khoa học để phân tích rõ cho ngài. Toà thành kia tên là Bắc Bình, đó cũng chính là tên của thành Bắc Kinh vào thời cổ đại. Hai chữ Bắc Bình được viết bởi chữ triện cổ. Thành quách được xây dựng theo hình thức của những năm cuối của thời Đông Hán, kết luận này không thể sai được.”

Tôn Vũ lấy lại bình tĩnh, hắn nhặt một đống vải dương xỉ dưới chân để cuốn lên thân hình trần truồng của mình, sau đó lại cất bước hướng đến thành “Bắc Bình”.

“Ta muốn dùng hai mắt của mình để xác nhận mọi thứ, ta là nhà khoa học!”

Tôn Vũ – Nhà khoa học luôn luôn giữ được bình tĩnh và có lý trí, quyết định tìm hiểu đến cùng. Bây giờ, hắn phải đến nơi người sống, sau đó mới cởi hết khúc mắc.

Khoảng cách với thành Bắc Bình không còn xa, người đi lại trên đường ngày càng nhiều.

Người đi đường đều mặc quần áo làm từ vải thô, hình thức quần áo cổ xưa mười phần, NM01 lại nói với Tôn Vũ, đó là quần áo thời Tam Quốc.

Tôn Vũ cản một người nông dân đi đường, dùng tiếng phổ thông tiêu chuẩn để hỏi: “Thưa tiên sinh, cho hỏi một chút, bây giờ là năm bao nhiều sau công nguyên?”

Người nông dân tò mò nhìn Tôn Vũ, sau mới chép miệng nói: Công Nguyên? Ta chưa nghe qua niên hiệu này? Bây giờ là bình nguyên niên!”

Giọng nói của NM01 vang lên bên tai Tôn Vũ: “Chủ Nhân, bình nguyên niên chính là năm 184 sau công nguyên, năm này bùng nổ khởi nghĩa Khăn Vàng.”

“Cái gì? ” Tôn Vũ lạnh người, chạy nhanh lại hỏi tiếp: “Thưa tiên sinh, ông mang cuốc đến Bắc Bình để làm gì?”

Người nông dân nhăn mặt đáp: “Thái Thú Bắc Bình đại nhân Công Tôn Toản đang chiêu binh đối kháng với giặc Khăn Vàng, ta đang đi báo danh vào quân đội.”

“……”

“Ta là khoa học gia, mắt nhìn vì thật, tai nghe vì hư!” Tôn vũ hươ tay, nói với NM01: “Chúng ta phải vào thành Bắc Bình, dùng tài năng khoa học của ta để tìm biết đây là thật hay là giả.”

Thành Bắc Bình nhanh chóng hiện ra trước mắt, ở cửa thành người qua lại dày như nêm, cạnh cổng có hai hàng lính mang thiết kích, ánh sáng lạnh lẽo loé lên khiến cho người nhìn thấy liền cảm thấy sợ hãi từ trong tim.

Bọn lính nhìn thoáng thấy trên người Tôn Vũ mặc “quần áo dương xỉ”, gương mặt lem luốc, một binh sĩ cao giọng nói: “Thằng ăn mày kia, đến quần áo cũng không có à? Thái thú đại nhân đang chiêu binh mãi mã, thân ngươi vầy, không bằng theo quân đi.”

Câu này liền đánh thức Tôn Vũ, tuy tìm kiếm chân tướng là chuyện quan trọng nhưng cơm ăn còn quan trọng hơn. Vả lại, hắn bị ướp lạnh không biết bao nhiêu năm rồi, bụng đã đói đến độ thì thầm. Dù sao, để tìm hiểu rõ chân tướng thì đi đâu chẳng được, vậy chi bằng ta xem Công Tôn Toản chiêu binh mãi mã ra sao thì tốt hơn.

Tôn Vũ liền hỏi thăm binh lính để biết nơi chiêu binh bãi mã, mới hay phải tìm binh doanh của thành. Hắn liền cố dời bước chân rã rời, chậm rãi đi đến binh doanh.

Trong thành Bắc Bình có nhiều căn nhà được làm từ cỏ tranh và ván gỗ, đến ngay tòa phủ hai tầng dành cho cấp bậc tối cao ở bên đường, đều được dựng lên bởi ván gỗ và cỏ tranh. Thế giới này tràn ngập một vẻ đẹp của phong cách cổ xứa, những thôn xóm trong điện ảnh cũng không thể nào chân thật bằng.

Phía trước xuất hiện một toà binh doanh thật lớn, những cột gỗ thô tạo nên cánh cổng tỏa ra sát khí lành lạnh. Ở trước cửa, hai binh lính cầm trường kích lăm lắm trong tay, để tránh phiền phức, Tôn Vũ giành nói: “Ta đến tòng quân”. Nhờ thế, hắn đi vào mà không bị ai ngăn cản.

Trước mặt hắn hiện ra một thao trường luyện binh, hơn một trăm con ngựa trắng đang uống nước bên cạnh thao trường, chừng mười kỵ sĩ cưỡi ngựa trắng chạy vọt qua bên người Tôn Vũ, chỉ trong chớp mắt đã đi được rất xa.

“Đó là quân Bạch Mã!” NM01 lập tức nói tiếp: “Theo sử sách ghi lại, quân Bạch Mã đều cưỡi ngựa trắng, khoác áo choàng trắng.”

“Biết.” Tôn Vũ bình tĩnh nói: “Để biết thế giới này cuối cùng là nơi nào, ta phải tìm một công việc, trước tiên kiếm cơm ăn cho no bụng đã, ngươi cũng nên bổ sung năng lượng mặt trời đi.”

Tôn Vũ thấy có hai nhóm người xếp thành hai hàng dài ở nơi báo danh tòng quân, trong đó, một đám là trai tráng, nhóm còn lại là phụ nữ.

“Ồ? Công Tôn Toản tổ chức đội quân phụ nữ sao?” Tôn Vũ tò mò hỏi.

“Không, trong cơ sở dữ liệu của ta không ghi lại điều này.” NM01 trả lời.

Chỉ thấy phía trước đội ngũ báo danh có hai giá gỗ lớn, đặt hệt như bàn bóng bàn, phía trên treo hai miếng gỗ to.

Tấm gỗ viết “Điểm binh!”, trai tráng xếp hàng hướng về nơi này.

Bên có tấm gỗ viết “Điểm tướng!”, phụ nữ lại xếp hàng ở đó.

Tôn Vũ cảm thấy tò mò, kéo một gã cao to gần đó rồi hỏi: “À, ta hơi tò mò một chút. Vì sao trai tráng lại đứng ở nơi điểm binh, mà phụ nữ lại đứng ở nơi điểm tướng?

Người bị kéo qua tò mò nhìn Tôn Vũ, thấy hắn ăn mặc quần áo dương xỉ, liền cười nhạo: “Vị đại ca này, ngươi mới từ trên núi xuống à? Ngay cả điều này cũng không biết? Đàn ông chỉ có thể tham gia quân ngũ, không có tư cách làm tướng. Chỉ có phụ nữ nhân mới có tư cách này. Đương nhiên, cũng không phải phụ nữ nào cũng có thể làm tướng, chỉ phụ nữ có thể sử dụng “Võ tướng kĩ” mới được làm tướng.”

Tôn Vũ cười lạnh trong lòng: “Quả nhiên, đây không phải là thời Tam Quốc. Phần lớn tướng lãnh thời Tam Quốc đều là đàn ông. Nhưng tại sao chỉ phụ nữ mới được làm tướng? Ồ? Võ tướng kĩ? Đây là ý gì? “

Hắn vừa mới nghĩ tới đây, đột nhiên nhìn thấy phụ nữ ở nơi “Điểm Tướng” hoan hô thật lớn: “Quan Tĩnh đại nhân tới! Quan Tĩnh đại nhân tới kiểm tra tư cách trở thành võ tướng của chúng ta đó.”

“Quan Tĩnh, tự Sĩ Khởi, là người Công Tôn Toản tin cậy nhất, chức Trưởng Sử đại phu, là một văn thần, giới tính nam, ánh mắt thiển cận. Sau khi Công Tôn Toản chết trận, liền tự vẫn theo chủ.” NM01 lập tức báo cáo với Tôn Vũ tư liệu về Quan Tĩnh.

(Thiển cận: Không biết nhìn xa)

Tôn Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một phụ nữ trung niên đang đi lên đài Điểm Tướng. Người phụ nữ trung niên này mặc y bào của văn sĩ, đậu đội nón quan, nhưng đầu tóc dài lại để rối tung, biểu lộ tính cách của chính nàng. Dung mạo của Quan Tĩnh cũng rất bình thường.

“Người này là Quan Tĩnh?” Tôn Vũ ngạc nhiên hỏi tiếp: “NM01, không phải ngươi nói Quan Tĩnh là đàn ông sao? “

NM01 khẳng định: “Theo cơ sở dữ liệu, Quan Tĩnh là đàn ông.”

Chỉ thấy trên đài Điểm Tướng, Quan Tĩnh đang mỉm cười, lớn tiếng nói với phụ nữ ở bên dưới: “Biểu hiện tốt lắm, bây giờ bản quan bắt đầu kiểm tra võ kỹ của các ngươi.”

Cùng lời nói, trên người Quan Tĩnh sáng lên ánh sáng màu xanh lá, đỉnh đầu nhảy ra hai chữ lớn màu xanh lá: “Mịch Tài “

“Oa! đó là Võ tướng kĩ của Quan Tĩnh đại nhân! Nghe nói kỹ năng này có thể khai quật Võ tướng kỹ ẩn trong cơ thể.”

Đám phụ nữ ở dưới đài ôn ào một lúc, trên người Quan Tĩnh bắn ra ánh sáng xanh lá, ánh sáng nào đảo qua trên người đám phụ nữ, hơn nữa đảo qua đảo rất nhiều lần.

Qua một hồi lâu, Quan Tĩnh đứng trên điểm tướng, nhíu mày thở dài: “Phần lớn đều không có võ tướng kĩ, thật đáng tiếc. Ta chỉ tìm được một người có võ kỹ bị che dấu, là cô gái đứng cuối đội ngũ. Ngươi, bước ra khỏi hàng!”

Một tiểu loli có dáng người mỏng manh, sắc mặt tím tái ra khỏi đội ngũ. Tôn Vũ nhìn kỹ, loli này khoảng mười mấy tuổi, cao lắm chỉ khoảng một mét năm, sợ rằng chỉ nặng có tám mươi cân, bộ dáng này đến gió thổi qua cũng đổ. Duy chỉ có dung mạo là trội hơn cả, vừa có vẻ xinh đẹp, dịu dàng động lòng người, vừa yếu đuối, khổ sở.

Quan Tĩnh nói lớn với tiểu loli: “Báo tính danh lên.”

Tiểu loli hơi thẹn thùng, lại có phần sợ hãi, cổ rụt lại, sau lại nhỏ nhẹ đáp lời: “Ta tên là Triệu Vân, tự Tử Long, người Thường Sơn.”

Tôn vũ vừa nghe tên này, lại nhìn khuôn mặt non nớt của tiểu loli, chỉ nghe một tiếng nổ thật lớn trong não, thiếu chút nữa bất tỉnh.

Chương 2: Loli ngoan ngoãn, Triệu Vân!

“Quả nhiên nơi này không phải là thời Tam Quốc.” Tôn Vũ kích động nói: “Nơi này là tương lai? Là hành tinh khác? Hay đây là một khởi điểm của nền văn minh mới? Chẳng lẽ máy móc ở tương lai đưa ta đến một thế giới song song? Nhất định ta sẽ tìm ra sự thật.”

Lúc này, đứng trên đìa điểm tướng, Quan Tĩnh nhìn Triệu Vân rồi mỉm cười, nói: “Hài tử ngoan lắm! Tên của ngươi rất có khí thế! Đến đây, thử phóng ra võ tướng kĩ của ngươi cho ta xem một lần! Ta muốn xem rốt cuộc ngươi có thể nhận được chức quan gì? “

Tôn Vũ cảm thấy thú vị. Trong thời Tam Quốc, Triệu Vân là vị tướng siêu hạng, thực lực vô cùng mạnh mẽ, không biết nàng có thể phóng ra võ tướng kĩ như thế nào? Nhưng chí ít, Tôn Vũ có thể khẳng định, võ tướng kỹ của Triệu Vân sẽ không phải kĩ năng chỉ tìm kiếm nhân tài như Quan Tĩnh.

Chỉ thấy Triệu Vân hơi sợ hãi, vẻ mặt tội nghiệp trả lời: “Ta… ta không làm được.”

“Hả?” Quan Tĩnh tò mò hỏi tiếp: “Những người sở hữu võ tướng kĩ đều có thể thoải mái phóng ra, chỉ cần ngươi tập trung nghĩ tới việc sử dụng võ tướng kĩ thì nó sẽ hiện ra. Cứ thử lại lần nữa đi.”

Triệu Vân lắc đầu, trên khuôn mặt tái nhợt có mấy sợi tóc đen rủ xuống, đôi mắt xinh dễ thương tuôn ra một hàng nước mắt, giọng nói chân thành: “Ta từng đi Nam Bì để gia nhập quân của Viên Thiệu đại nhân. Nhưng người ở đó nói ta có võ tướng kỹ bị che dấu. Mà họ thì không nhận người không thể phóng ra võ tướng kĩ, cho nên… cho nên Viên Thiệu đại nhân không nhận ta.”

Ở bên ngoài, Tôn Vũ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ: “Quả nhiên Viên Thiệu không biết nhìn người, ngay cả Triệu Vân cũng không nhận. Nếu ta là Viên Thiệu, Triệu Vân đến bao nhiêu người ta sẽ thu bấy nhiêu người.”

Vừa nghe hết câu nói của Triệu Vân, khuôn mặt Quan Tĩnh trầm xuống, thở dài rồi nói: “Nói cách khác…. mặc dù ngươi có Võ Tướng Kĩ nhưng lại không thể phóng ra? Vậy… ngươi cũng là người vô dụng… Viên Thiệu không nhận ngươi, chúng ta cũng không thể lưu ngươi được!”

Triệu Vân nghe xong, khuôn mặt tái nhợt, nàng buồn bã nói: “Ta đã đi ngàn dặm từ Nam Bì đến Bắc Bình, trên đường ăn xin để duy trì cuộc sống, thật sự không thể đi thêm. Quan Tĩnh đại nhân, ngài đừng đuổi ta mà. Cho dù không cho ta làm tướng, vậy chi bằng ngài cho ta làm một tên lính quèn đi. Chỉ cần có cơm ăn, có thể sống sót là được… Ta không muốn chết…” Nói đến cái chết, Triệu Vân liền tỏ ra hoảng sợ.

Quan Tĩnh thấy Triệu Vân chỉ một mét năm, thân thể ốm yếu, xem ra nặng chưa đến tám mươi cân, rốt cuộc thở dài rồi nói: “Thân thể ngươi chưa đủ chuẩn làm binh lính, vẫn nên rời khỏi đi thôi.”

Không phải đầu của Quan Tĩnh bị cửa đập trúng chứ? Triệu Vân không yếu đâu. Tôn Vũ thở dài, lại nghĩ: “Mặc dù nơi này là dị giới, tương lai, thế giới song song hay vẫn là nơi văn minh nhân loại mới bắt dầu, tóm lại bây giờ là thời Tam Quốc. Nếu đã là thời Tam Quốc, vậy chắc chắn Triệu Vân sẽ là tướng, hơn nữa còn là tướng lãnh trong tướng lãnh.(Câu này ý muốn nói Triệu Vân ắt hẳn là tướng lãnh hàng đầu, đứng trên nhiều tướng lãnh khác)

Là một nhà khoa học có lí trí và luôn tỉnh táo, Tôn Vũ cẩn thận đánh giá tình huống trước mắt. Sau đó, hắn liền trợ giúp kẻ yếu, giúp đỡ Triệu Vân một tay. Tương lai sau này, mình muốn tìm hiểu sự thật về thế giới này để có thể trở về địa cầu thì Triệu Vân sẽ giúp đỡ được một phần.

Tôn Vũ lại nghĩ về tính năng của người máy NM01, rốt cuộc cũng nghĩ ra một diệu kế. Lúc này, sắc mặt của tái nhợt, lê bước chân tập tễnh đến cửa binh doanh. Trong đôi mắt tràn ngập nỗi tuyệt vọng, vẻ mặt buồn vã và cực kỳ đáng thương, miệng lẩm bẩm: “Ta sẽ chết đói… chết đói… A! Ta không thể chết được… không thể chết được… Ta không muốn chết…” Nàng sinh ra ở Thường Sơn, từ nhỏ đã bị cha mẹ vứt bỏ, phiêu bạc khắp nơi, nhiều lúc suýt bị chết đói. Lúc thái bình, còn có người bố thí một ít thức ăn, gần đây khởi nghĩa Khăn Vàng bùng nổ, nơi nơi thiếu thốn lương thực nên chẳng mấy ai bố thí cho nàng. Triệu Vân sắp sống không nổi nữa rồi.

“Triệu cô nương, hãy quay lại đã!” Tôn Vũ đột nhiên kêu lớn: “Ngươi sẽ không chết đói đâu, làm nha hoàn cho ta đi! Ta sẽ nuôi ngươi!”

Lần này, lời nói của Tôn Vũ thật vang dội, nam nữ xung quanh đều nghe rõ ràng, họ đều ngoảnh lại nhìn hắn.

Triệu Vân vừa nghe, lập tức mừng rỡ, nàng quay người rồi chạy đến trước mặt Tôn Vũ. Nhưng khi nhìn thấy Tôn Vũ đang mặc “quần áo dương xỉ” trên người, vẻ vui mừng trong đôi mắt lại trở nên mờ mịt: “Ngươi… ngươi còn không nuôi nổi bản thân.”

“Yên tâm, ta có thể nuôi ngươi.” Tôn Vũ bình tĩnh nói: “Ngươi đợi một chút nhé, ta đến đài điểm tướng nhận chức quan.”

“Xôn xao!” Trai tráng lẫn phụ nữ ở xung quanh bắt đầu cười nhạo: “Đàn ông cũng dám đến đài điểm tướng ư? Chỉ phụ nữ mới có thể sử dụng võ tướng kĩ, ngươi là đàn ông, sao sử dụng được?”

“Được hay không cũng chẳng phải do các người định đoạt.” Tôn vũ bình tĩnh đến trước đài điểm tướng rồi nói vọng lên trên đài, nơi Quan Tĩnh đang đứng: “Quan tĩnh đại nhân, tiểu dân Tôn Vũ, tự… Tầm Chân. Bây giờ, ta sẽ phóng ra võ tướng kĩ của mình cho ngài xem.”

Lúc báo danh, Tôn Vũ mới nhớ các nhân vật trong thời Tam Quốc không chỉ có danh có họ, mà còn có cả tự. Cho nên, hắn không thể nói tên Tôn Vũ. May mà hắn vốn là nhà khoa học nên phản ứng rất nhanh, chỉ cần chớp mắt đã tự chế ra cho mình tự là “Tầm Chân”, ý muốn chỉ mục tiêu tìm kiếm chân tướng thế giới này.

Quan Tĩnh nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò, miệng nói: “Ta cũng chưa nghe đàn ông có thể sử dụng võ tướng kĩ. Để ta sử dụng võ tướng kỹ “Mịch Tài” của mình để thử nghiệm ngươi xem sao.” Nói xong, ánh sáng xanh lá lại sáng lên quanh thân thể của nàng.

Ý nghĩ của Tôn Vũ liền chuyển động, thấy ánh sáng xanh lá đảo qua trên người mình, tuy chẳng biết để làm gì nhưng nếu kết luận không có võ tướng kĩ, vậy thì thật là phiền phức, “tiên hạ thủ vi cường” vẫn là tốt nhất. Hắn ngẩng đầu, lớn giọng nói: “Quan đại nhân, ta trực tiếp phóng võ tướng kĩ cho ngài xem là được, cần gì phải thí nghiệm chứ?”

(Câu nguyên bản là “Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tai ương”. Tạm dịch là “Ra tay trước nhận được lợi ích, ra tay sau nhận lấy tai họa)

Quan Tĩnh ngẩn người, thầm nghĩ: “Cũng đúng, nếu hắn có thể phóng ra, vậy ta kiểm trả làm gì? “

Tôn Vũ liền nói khẽ với người máy NM01 bằng âm thanh chỉ có hắn mới nghe được: “Phóng ra ánh sáng xanh lá giống Quan Tĩnh, sau đó chiếu ra hai chữ “Tốc Kí” trên đầu.

NM01 đáp: “Được, chủ nhân!”

Ngay sau đó, người máy NM01 bay ra từ lỗ tai của Tôn Vũ rồi sử dụng năng lượng mặt trời mới vất vả lắm mới có thể tích lũy để tạo ra ánh sáng xanh lá, hơn nữa, trên đầu Tôn Vũ cũng nhảy lên hai chữ “Tốc Kí” thật to với dạng chữ phồn thể.

Trái tráng lẫn phụ nữ, bao gồm cả Quan Tĩnh trên đài điểm tướng đều bị giật mình, người đàn ông này quả thật sự có võ tướng kĩ. Nhưng mà…“Tốc kí” có tác dụng gì?

Quan tĩnh nhịn không được óới hỏi:“Tầm Chân tiên sinh, võ tướng kĩ của ngươi có lợi ích gì?”

Nàng thấy Tôn Vũ có thể sử dụng võ tướng kĩ, lại ngang cấp với mình, giọng nói cũng trở nên khách khí. Tuy Tôn Vũ là loại đàn ông đê tiện nhưng rất có thể hắn sẽ được làm quan như mình cách nói chuyện có khách khí hơn chút ít cũng là chuyện tất nhiên.

Tôn Vũ cười ngạo nghễ rồi nói: “Võ tướng kĩ của ta cũng giống như tên, mặc kệ là văn thư phức tạp đến cỡ nào, chỉ cần liếc mắt hoặc nghe qua một lần đều có thể nhớ kỹ, tuyệt đối không sai một chữ. Nếu Quan đại nhân không tin thì có thể thử một lần.”

Tròng mắt của Quan tĩnh đảo qua đảo lại, lớn tiếng nói: “Người đâu! Ôm mấy quyển sách ra đây.”

Chỉ trong chốc lát, vài tên lính Bạch Mã ôm ra một đống văn thư dạng cuốn, Quan Tĩnh cầm bừa một quyển, đó chính là cuốn Hán Thư thứ năm mươi bốn, nói về Lý Quảng Tô. Nàng cười rồi đọc: “Lý Quảng là danh nhân của thành Lũng Tây. Trước làm văn tín (Người coi văn thư), sau làm tướng nhà Tần, lại dựng lên Thái Tử giả, sau này bị bắn chết….”

Nàng đọc cực nhanh, trong nháy mắt liền đọc xong mấy trăm chữ, nếu là người bình thường, nghe nhiều chữ như vậy, hẳn không có khả năng nhớ rõ từng chữ, vì thế liền ngừng lại, đưa mắt nhìn Tôn Vũ.

Tôn Vũ mỉm cười, chắp tay sau lưng ngâm nga: “Lý Quảng là danh nhân của thành Lũng Tây. Trước làm văn tín (Người coi văn thư), sau làm tướng nhà Tần, lại dựng lên Thái Tử giả, sau này bị bắn chết….” Hắn đọc một mạch, không ngừng nghỉ, không hề thua kém so với Quan Tĩnh.

Thì ra NM01 đã lưu nội dung xuống bộ nhớ, NM01 vừa đọc trong lỗ tai, Tôn Vũ vừa ngâm nga. Với loại tình huống kiểu như thế này, đương nhiên không thể đọc sai.

Quan tĩnh cả kinh trong lòng, kẻ này thật sự lợi hại như vậy? Nàng lại lấy một quyển khác, chính là cuốn Hán Thư thứ ba mươi lăm, chính Quan Tĩnh cũng lười đọc, liền ném cho Tôn Vũ rồi nói: “Tầm Chân tiên sinh, ngươi thử xem toàn bộ cuốn này đi.”

Tôn vũ gật gù, tay liền mở cuốn Hán Thư rồi để mặc cho NM01 xem xét lẫn phân tích chữ Triện, hơn nữa còn lưu vào trong cơ sở dữ liệu. Tôn vũ lật sách rất nhanh, bởi vì trung ương của NM01 xử lý rất mạnh mẽ nên chỉ chớp mắt hắn đã xem xong toàn bộ quyển Hán Thư này.

Sau đó, Tôn Vũ khép sách lại rồi đọc một hơi, hành văn mạch lạc, lưu loát, không sai một chữ nào.

“Xôn xao!” Những người ở xung quanh bàn luận rất lớn tiếng, quyển sách như vậy chỉ nhớ hết trong nháy mắt, năng lực này đã vượt qua khả năng của con người, chỉ có đặc thù của võ tướng kĩ mới có thể làm được mà thôi.

Triệu Vân tội nghiệp vừa ôm cái bụng đói vừa nhìn Tôn Vũ, nỗi sợ chết đói trong lòng cũng từ từ biến mất: “Người này quả thật có võ tướng kĩ. Nếu hắn thành quan viên, mình sẽ làm nha hoàn cho hắn, như vậy sẽ không chết đói…” Triệu Vân nhìn bóng lưng của Tôn Vũ, hai mắt lập lòe ánh sáng. Trong mắt nàng, Tôn Vũ đã trở thành một cái bánh bao toả hương thơm ngào ngạt.

“Được rồi!” Quan Tĩnh thấy tôn vũ đã muốn đọc hết cuốn sách, mặc dù trong lòng vẫn vô cùng hoài nghi nhưng cố cười nói: “Võ tướng kĩ của ngươi thật thú vị, ngươi cũng là người đàn ông đầu tiên ở Triều Hán có khả năng sử dụng võ tướng kĩ. Nhất định chủ công sẽ rất muốn gặp ngươi. Mặt khác… võ tướng kĩ của ngươi… E hèm, tuy chỉ có màu xanh, đẳng cấp thấp nhất nhưng năng lực cũng không tệ, rất hợp với những chức quan văn, không biết chủ công sẽ an bài như thế nào? Đi theo ta, chúng ta đi gặp chủ công thôi.”

Tôn vũ cười nhẹ rồi chạy theo thật nhanh, điều này làm NM01 không kịp thu lại ánh sáng xanh và chữ Tốc Kí trên đầu hắn. Như NM01 cứ phóng ra ánh sáng như vậy, điện năng sẽ tiêu hao rất nhanh. Mà hôm nay thời tiết lại không tốt, cũng chẳng kịp bổ sung năng lượng mặt trời.

Hắn quay đầu, nhìn Triệu Vân rồi nói: “Triệu cô nương, làm nha hoàn của ta đi. Đến lúc đó, ngươi cũng không cần phải sợ chết đói.”

Khuôn mặt tái nhợt của Triệu Vân chợt ửng hồng vì kích động, nàng liều mạng gật đầu. Thân hình gầy yếu hệt như một cành liễu lung lay trong gió.

Tôn vũ cười nói: “Về sau ta sẽ không gọi ngươi là Triệu cô nương mà gọi là Tử Long. Ngươi cứ gọi ta là Tầm Chân tiên sinh là được.”

Triệu Vân gật gù, rồi bám vào sau lưng Tôn Vũ không rời, có lẽ nàng sợ kho lương thực của mình sẽ biến mất chăng?

Quan Tĩnh dẫn Tôn Vũ đến doanh trại, vừa đi vừa nói: “Chủ công ở ngay phía sau doanh trại!”

Chủ công trong miệng Quan Tĩnh, tất nhiên chính là Công Tôn Toản, Tôn Vũ thầm nghĩ: “Nếu thế giới này, đàn ông đều không thể sử dụng võ tướng kĩ, chỉ có phụ nữ mới dùng được, như vậy Công Tôn Toản cũng là nữ nhân.”

Hắn thật không biết vị anh hùng lẫy lừng thời Tam Quốc với danh hiệu Bạch Mã Tướng Quân sẽ mang bộ dáng như thế nào?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.