Ma Thiên Ký

Chương 150: Thứ hạng


Thì ra ngày đó người dò xét hang ổ những Yêu Viên kia trước hắn một bước, chính là vị Đại sư huynh Cửu Khiếu Tông này!

Cuối cùng, tất cả thu hoạch của bốn gã đệ tử Cửu Khiếu Tông cũng miễn cưỡng đạt được trăm vạn Linh Thạch.

Con số này làm cho Linh Ngọc Thượng Nhân hừ một tiếng, rõ ràng có vẻ không hài lòng lắm.

Nhưng sau khi các đệ tử Huyết Hà Điện, Phong Hỏa Môn kiểm kê thu hoạch xong, sắc mặt Linh Ngọc Thượng Nhân mới hòa hoãn xuống vài phần.

Bởi vì số thu hoạch của các đệ tử hai tông môn này còn không bằng Cửu Khiếu Tông.

Trong đó Phong Hỏa Môn là ít nhất, tài nguyên chỉ được khoảng bảy mươi vạn Linh Thạch. Mà nhờ Huyết Tứ của Huyết Hà Điện lấy ra một quả Linh trứng Thiết Vũ Điêu, nên thu hoạch mới đạt đến chín mươi vạn Linh Thạch.

Sắc mặt vị cường giả Hóa Tinh Kỳ của Huyết Hà Điện kia và Xích Dương đương nhiên có chút khó coi.

Như vậy, thoáng cái cũng chỉ còn lại Hóa Nhất Tông và Man Quỷ Tông.

Ngạn sư thúc tổ thấy vậy ho nhẹ một tiếng, Chưởng môn Man Quỷ Tông hiểu ý, lập tức bảo năm đệ tử Liễu Minh, Dương Càn … tiến lên phía trước.

Liễu Minh đã sớm đích thân thử qua chiếc Tu Di Loa kia, cơ bản không thể phát hiện được bằng Tinh Thần lực, cũng học theo con quái vật nửa Giao kia giấu vào cơ thịt trong cánh tay, nhưng khi thực sự đối mặt với sự kiểm tra của cường giả cấp bậc Hóa Tinh Kỳ, trong lòng cũng có chút khẩn trương. Tuy nhiên vẻ mặt hắn lại không biểu lộ gì, chỉ tiến lên móc ra chiếc khăn Tu Di của mình, cũng phất nhẹ về phía mặt đất.

Một đống lớn đồ vật hiện ra trên mặt đất, rõ ràng còn nhiều hơn so với bọn người Dương Càn.

Điều này khiến cho Chưởng môn Man Quỷ Tông “Ồ!” nhẹ một tiếng, thậm chí ngay cả Ngạn sư thúc tổ kia cũng không thể không nhìn Liễu Minh thêm vài cái.

Người lấy ra số lượng tài nguyên gần với Liễu Minh nhất, chính là Dương Càn, hơn nữa trong đống đồ vật cũng có một cái hồ lô màu vàng nhạt.

Mà thu hoạch của những người khác, rõ ràng đều ít hơn hai người đó rất nhiều.

Cao Trùng thấy vậy, tất nhiên cảm thấy khó chịu.

Nếu không phải gã liên thủ với đám người Phong Thiền mà vẫn không hạ được con Sư Hổ Thú kia, vì thế nên lãng phí rất nhiều ngày vô ích, thu hoạch cũng đâu có ít như thế này.

Mấy vị cao tầng Huyết Hà Điện đã có kinh nghiệm, lập tức có một người đến kiểm tra hồ lô màu vàng nhạt của Dương Càn, sau đó có vẻ kinh ngạc nói:

“Đây cũng là một hồ lô Linh tửu, hơn nữa phẩm chất giống hệt hồ lô vừa rồi, chắc là có cùng nguồn gốc.”

“Tiền bối minh giám, Linh tửu này đích thật là do vãn bối và Vân huynh cùng tìm được trong hang ổ Yêu Viên kia, mỗi người lấy một nửa.” Dương Càn cung kính trả lời.

“Ừm, nếu nói như vậy. Số Linh tửu này cũng không cần định giá, cũng coi như mười lăm vạn Linh Thạch đi. Mấy vị đạo hữu khác không có ý kiến gì chứ?” Vị tu luyện giả Ngưng Dịch Kỳ này tính toán một phen rồi hỏi những người khác.

Mấy người khác đương nhiên gật đầu đồng ý.

Sau đó, những người xung quanh bắt đầu kiểm tra từng đống tài nguyên trên mặt đất.

Bởi vì tài nguyên của ba người Cao Trùng không nhiều lắm nên có kết quả kiểm tra trước, đều không đến hai mươi vạn Linh Thạch, thậm chí còn kém các đệ tử tông môn bình thường khác.

Nhưng điều làm cho người khác kinh ngạc là lúc trước Già Lam giết ba đầu Yêu thú nhỏ lấy được “Thủy Nguyên Liên” ở trung tâm bí cảnh, lại không đưa ra.

Không biết vật đó bị nàng trực tiếp nuốt rồi, hay là có biện pháp nào khác giấu đi.

“Ba mươi lăm vạn Linh Thạch!”

“Ba mươi tám vạn Linh Thạch!”

Thu hoạch của Dương Càn và Liễu Minh cũng được quy đổi thành Linh Thạch, kết quả là Liễu Minh còn nhiều hơn hai vạn Linh Thạch so với Dương Càn có được một hồ lô Linh tửu.

Kết quả này rõ ràng khiến cho Chưởng môn Man Quỷ Tông và mấy người xung quanh hơi giật mình.

Như vậy, thu hoạch của năm tên đệ tử Man Quỷ Tông cộng lại, tuy kém Thiên Nguyệt Tông khá nhiều, nhưng lại xếp trên Cửu Khiếu Tông.

Điều này cũng không khó giải thích!

Liễu Minh lấy được mười hộp ngọc ở chỗ quái vật nửa Giao, không cái nào không phải Linh vật quý hiếm dị thường, mặc dù chỉ một thứ thì không thể so sánh với một hồ lô Linh tửu, nhưng bảy tám thứ cộng lại thì lại cao hơn Linh tửu kia một bậc.

Đạo sĩ họ Trương tham gia kiểm kê, lại tiến lên kiểm tra lại thu hoạch của Liễu Minh một lần, cuối cùng mới có chút hưng phấn, liên tục gật đầu với Chưởng môn Man Quỷ Tông tỏ vẻ tính toán không sai.

Man Quỷ Tông Chưởng môn thấy vậy, vô cùng vui mừng.

Ngạn sư thúc tổ nghe vậy, cũng mỉm cười hỏi Chưởng môn Man Quỷ Tông một câu:

“Hài tử này tên là gì, là môn hạ của ai? Lần này biểu hiện ở bí cảnh rất khá, sau khi trở về nhất định phải khen thưởng nhiều hơn một chút.”

“Bẩm báo sư thúc, kẻ này tên là Bạch Thông Thiên, là đệ tử mới thu nhận của Chung sư muội ở Cửu Anh Sơn. Lần này nó có thể biểu hiện xuất sắc như vậy, cũng thật sự ngoài dự kiến của sư chất. Đợi sau khi trở về, tông môn nhất định sẽ tiến hành ban thưởng hậu hĩnh.” Chưởng môn Man Quỷ Tông vừa thấy ngay cả sư thúc mình cũng bắt đầu chú ý đến Liễu Minh liền vội vàng trả lời.
Đồng thời trong lòng hắn cũng nhanh chóng quyết định, sau khi trở về phải nhắc nhở Cao Trùng một tiếng, về sau không nên tiếp tục dây dưa với đệ tử ngoại môn Mục Minh Châu kia, cùng lắm thì đổi một lô đỉnh khác là được.

Ngạn sư thúc tổ nghe vậy, thoả mãn gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Về phần Cao Trùng nghe được con số thu hoạch của Liễu Minh, sắc mặt hơi phát xanh rồi.

Trong lòng gã rất rõ ràng, mặc dù mình rất được Chưởng môn Man Quỷ Tông yêu quý, nhưng hiện tại Liễu Minh lập nhiều công lao như vậy, nếu gã muốn dựa vào thế lực tông môn bức bách đối phương, tám chín phần mười là không thể được.

Đương nhiên nếu gã có thể tiến giai Linh Sư thì tất nhiên là sẽ khác hẳn.

Cao Trùng nghĩ như vậy, trong lòng liền oán hận quyết tâm khi trở về sẽ nghĩ mọi biện pháp, tiến giai Linh Sư rồi hẵng quyết định sau.

Lúc này, Ngạn sư thúc tổ vẫn theo thường lệ để cho mấy vị cường giả Hóa Tinh kia dùng thần niệm đảo qua kiểm tra người Liễu Minh và mấy tên đệ tử kia, xem xem có kẻ nào giấu giếm gì không.

Trên người Liễu Minh mặc dù có một tấm Trữ Vật Phù sử dụng một lần, nhưng đương nhiên đã lấy ra từ lâu rồi, cũng để cho người khác kiểm tra bên trong không hề có gì.

Nhưng kể cả là như vậy, khi từng đạo thần niệm làm cho người ta hầu như có cảm giác hít thở không thông đảo qua người hắn, tim hắn vẫn không tránh khỏi đập thình thịch.

Cũng may với linh áp cực lớn của những thần niệm Hóa Tinh Kỳ này, biểu hiện của vài tên đệ tử khác cũng đều không ổn định. Nếu hắn biểu hiện vẫn giống bình thường, trái lại còn lộ ra có chút dị thường.

Khi tất cả những đạo thần niệm vừa thu lại, mấy vị cường giả Hóa Tinh Kỳ cũng không có biểu hiện bất thường nào, lúc này Liễu Minh mới chính thức yên tâm.

“Nếu như môn hạ mấy tông chúng ta đều không bắt được đầu Xích Giao kia! Mộ Dung đạo hữu, đệ tử Hóa Nhất Tông các ngươi cũng thật sự chưa từng nhìn thấy sao?” Vị cường giả Hóa Tinh Kỳ Huyết Hà Điện kia, không nhịn được nữa hỏi Mộ Dung Huyễn.

“Hừ, đệ tử các ngươi không nhìn thấy con Xích Giao kia, đệ tử của ta nhất định phải gặp sao? Hay là Huyết Linh đạo hữu cho rằng đệ tử bổn tông sẽ lừa gạt ta!” Mộ Dung Huyễn nghe vậy, hai mắt khẽ đảo một vòng rồi nói.

“Ha ha, hai vị đạo hữu hà tất phải tranh cãi. Kết quả cuối cùng như thế nào, một lát nữa sẽ có mà, chúng ta chẳng phải đều biết sao! Mộ Dung huynh, hãy bảo đệ tử của ngươi cũng lấy thu hoạch ra đi.” Xích Dương lại cười ha ha mở miệng hoà giải.

“Mấy người các ngươi hãy lấy hết thu hoạch ra, không được cất giấu bất cứ thứ gì, tránh sinh ra hiểu lầm.” Mộ Dung Huyễn vẻ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn quay đầu quát khẽ đám đệ tử Hóa Nhất Tông.

Năm đệ tử Hóa Nhất Tông nghe vậy, tất nhiên cung kính dạ một tiếng, tiến lên vài bước, trước sau lấy ra chiếc khăn Tu Di của mình.

Sau thời gian ăn hết một bữa cơm, sắc mặt đám người Linh Ngọc, Xích Dương đều trở nên khó coi rồi.

Thu hoạch của các đệ tử Hóa Nhất Tông cũng đạt trăm vạn Linh Thạch, nhưng trong đó chẳng có nửa phần bóng dáng của con Xích Giao kia.

Mà từ khi đệ tử chư tông đi ra Bí Cảnh, mấy cường giả Hóa Tinh Kỳ đều luôn luôn chú ý, đích xác không có tên đệ tử nào âm thầm di chuyển thu hoạch.

Dù sao hang động này nhỏ như vậy, thần niệm của bất kỳ một cường giả Hóa Tinh Kỳ nào cũng đều đủ để bao trùm từng tấc trong hang động này.

Mà khí tức khác biệt của con Xích Giao kia, chỉ cần một miếng vảy ra khỏi không gian Tu Di, cũng không thể giấu giếm được bọn họ.

“Khụ, xem ra đệ tử của chúng ta thật sự không may mắn lắm, vậy mà không có ai gặp được con Xích Giao kia. Đây đúng là chuyện tính sai rồi!” Linh Ngọc Thượng Nhân thở dài một tiếng nói.

“Không nhất định là thực sự không có ai gặp phải. Chỉ sợ đệ tử gặp phải con Giao kia, nói không chừng lại trúng phải độc thủ của nó.” Mộ Dung Huyễn lại cười lạnh nói.

“Hiện tại nói những lời này còn có tác dụng gì. Hắc hắc, nếu như ai cũng không có được con Xích Giao kia, ngược lại càng bớt lo rồi, điều này rõ ràng là cơ duyên của chúng ta chưa đủ.” Vẻ mặt Lãnh Nguyệt sư thái không lộ ra chút cảm xúc nào, nói.

Những người khác cũng chỉ có thể im lặng không nói.

“Đúng rồi, đã có thứ tự thí luyện lần này. Chư vị đạo hữu đều không có ý kiến gì chứ?” Ngạn sư thúc tổ lại chớp mắt vài cái rồi chậm rãi hỏi.

“Hắc hắc, xem ra Ngạn huynh rất hài lòng với thứ tự thí luyện lần này của quý tông. Lúc trước chúng ta đã nói, thí luyện lần này dùng thu hoạch quyết thắng thua, đương nhiên không có lý gì mà đổi ý. Mấy vị đạo hữu khác cảm thấy thế nào?” Lãnh Nguyệt sư thái cười hắc hắc một tiếng, hỏi những người khác một câu.

Đối với vị Lãnh Nguyệt sư thái này mà nói, những năm gần đây Huyết Hà Điện phát triển cực nhanh, đã cấu thành một ít uy hiếp với Thiên Nguyệt Tông, tất nhiên phải chèn ép một chút.

“Dù sao thí luyện cũng chỉ quyết định thứ hạng mấy năm này mà thôi. Sau này, Huyết Hà Điện chúng ta nhất định sẽ đoạt lại thứ hạng ban đầu.” Tuy vẻ mặt Huyết Linh âm trầm, nhưng rõ ràng cũng thừa nhận thành tích lần này.

Nếu Huyết Hà Điện và Thiên Nguyệt Tông cũng không có ý hủy kết quả, đám người Linh Ngọc Thượng Nhân tự nhiên càng sẽ không đổi ý.

Vì vậy Lãnh Nguyệt sư thái tuyên bố kết quả chính thức thí luyện lần này, về phần thứ hạng thay đổi dẫn đến một số quyền khống chế tài nguyên thay đổi, dĩ nhiên là không phải những điều mà cường giả Hóa Tinh Kỳ như họ quan tâm.

Tất nhiên sẽ có cao tầng các tông trao đổi kỹ càng với nhau.

Nửa ngày sau, trong hồ Phục Giao vang lên tiếng xé gió, một chiếc cốt chu khổng lồ bay lên trời, chở đám người Liễu Minh bay về phía Man Quỷ Tông.

******

Nửa tháng sau, toàn bộ Man Quỷ Tông bắt đầu náo động.

Hầu như các đệ tử đều biết chuyện đệ tử bổn tông có biểu hiện xuất sắc trong lần sinh tử thí luyện, vậy mà đoạt được vị trí thứ hai.

Tất cả đệ tử tham gia thí luyện, chợt trở thành người mà ai trong tông cũng biết.

Nhưng trong số đó, người được bàn luận nhiều nhất, không phải là vị Dương Càn Đại sư huynh trong tông, mà là Liễu Minh – vị đệ tử hạch tâm mới nổi tiếng kia.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.